
Thế tử Bắc Lương vương - Diệp Bình An trời sinh mang dị tướng trùng đồng cùng chân mệnh đế vương, ngày chào đời đã gây ra thiên địa dị tượng. Để tránh sự kiêng dè và nghi kỵ từ hoàng thất, ông ngoại Viên Thuần Cương đành để Diệp Bình An chịu cảnh trúng độc từ thuở nhỏ, dùng kim châm phong ấn sức mạnh của cậu. Phải chờ đến đúng giờ Ngọ của mười tám năm sau, phong ấn này mới có thể giải trừ, cho chân long thỏa sức vẫy vùng ngoài biển lớn. Mười tám năm trôi qua, Bắc Lương vương Diệp Tiêu lâm bệnh qua đời. Lợi dụng cơ hội này, kẻ tử thù là Trấn Nam vương phụng chỉ hoàng đế đến Diệp gia thu hồi binh quyền, nhưng thực chất là mượn việc công báo thù tư, ra sức nhục mạ và chà đạp tàn nhẫn người của Diệp gia. Giữa thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Bình An bùng nổ thức tỉnh vào đúng giờ Ngọ. Chàng trở lại với uy phong của một chân long thực thụ, quét sạch mọi kẻ thù trong vương phủ. Không còn cam chịu thói "điểu tận cung tàng" (qua cầu rút ván) của bậc đế vương, Diệp Bình An dứt khoát dấy binh tạo phản, mũi kiếm chỉ thẳng hoàng môn, gót ngựa đạp bằng hoàng cung, cuối cùng oai phong đăng cơ bước lên ngôi báu.